14/03/2014 04:50 (GMT + 7)
TT - Tôi đưa con đến nhà cô giáo gửi rồi
chạy xe đến cơ quan. Vừa đặt túi xuống bàn thì điện thoại người nhà báo:
“Bờm về nhà rồi, mẹ cô giáo mất!”.
Quê cô giáo của con ở Quảng Nam, trước tết cô đã về nhà
với mẹ. Hết đợt nghỉ tết, bà yếu hẳn, cô muốn ở nhà chăm mẹ nhưng phải
vào trường để dạy học. Có lần mẹ gọi điện, cô kể mẹ cô lớn tuổi lại bệnh
nặng, bác sĩ nói đưa về nhà chăm. Về tết thăm mẹ cô cứ nấn ná ở lại
thêm vài hôm, nhưng rồi lại phải vào Sài Gòn với đám học sinh lớp 4 lít
nhít.
"Nghe tin mẹ mất hẳn cô đã rất bối rối nhưng
vẫn đưa con tôi về đến tận cửa, sau khi cuống cuồng gói ghém đồ đạc để
cả nhà ra bến xe buýt"
Tối về nhà tôi hỏi con: “Hôm nay cô về quê, con làm sao
tự về được nhà?”. Con nói cô đưa con về bằng xe máy, cô vừa đi vừa
khóc. Cô bảo đưa con về xong thì cô ra bến xe buýt, rồi đi xe đò cả nhà
về Quảng Nam.
Trường của con không có lớp bán trú, con lại học chiều
nên buổi sáng thường ở nhà tự học. Ở lớp cô khuyến khích các con tham
gia kỳ thi làm toán trên mạng. Con rất muốn dự thi nhưng tôi bận, không
có thời gian hướng dẫn con được. Con năn nỉ mẹ không chỉ cho con được
thì cho con đến nhà cô để cô dạy con cùng một số bạn trong lớp nữa. Tôi
bèn gọi cho cô giáo, cô bảo: “Nếu mẹ bận thì đưa con sang nhà cô giáo để
cô hướng dẫn cho”. Tôi thành thật nói rằng công việc nhiều quá, đưa con
đến nhà cô buổi sáng thì không ai đưa con về nhà buổi trưa, mà để con
đi bộ qua nhiều đoạn đường thì tôi không yên tâm. Cô bảo: “Mẹ cứ đưa con
đến buổi sáng đi, trưa cô đưa con về cho. Nếu không ai nấu cơm cho con
ăn trưa thì cô nấu cơm rồi đưa con đi học cho”. Tôi thật sự cảm thấy ái
ngại với sự chu đáo của cô, nhưng con thích tham gia cuộc thi làm toán
trên mạng quá nên đành đưa con đến nhà cô, làm phiền cô đưa về buổi
trưa.
Đều đặn như vậy một tuần hai buổi sáng con qua nhà cô
để cô hướng dẫn ôn tập. Cũng mỗi tuần chừng ấy ngày cô đưa con về nhà
buổi trưa đến tận cửa. Tôi đã yên tâm giao con cho cô, cô giúp con học
hoàn toàn tự nguyện, thời gian gấp cô còn kèm con cả chủ nhật, thứ bảy,
không đòi hỏi một xu bồi dưỡng. Và con trai tôi bắt đầu với cuộc thi làm
toán trên mạng trong khi các bạn đã thi qua vòng 10, còn bây giờ các
con đều đang ở vòng thứ 14.
Sớm nay mẹ cô mất ở tận Quảng Nam nên cả nhà cô đã ra
bến xe đò về quê để gặp mẹ lần cuối. Khi nghe con trai kể chuyện cô vừa
chở con về vừa khóc, tôi trách con sao không mượn điện thoại của cô gọi
cho mẹ. Con kể: “Lúc con thấy cô đi ra ngoài nghe điện thoại, rồi trở
vào mặt cô rất buồn. Cô bảo hôm nay các bạn nghỉ học nhé, mẹ cô mất rồi,
cô đưa hai em về quê với bà”. Cô nói với các bạn xong thì gọi điện
thoại cho mẹ các bạn đến đón về, con cũng định đi bộ về nhưng cô bảo chờ
cô đưa về. Con nói cô cho con mượn điện thoại để gọi điện cho mẹ nhưng
cô bảo mẹ đi làm xa, có khi vừa tới cơ quan xong mà lại chạy về thì vất
vả nên cô đưa con về nhà cho tiện. Và suốt chặng đường chở con về nhà cô
đã khóc.
Và hẳn nhiên con tôi, đứa trẻ 10 tuổi, sẽ không bao giờ quên được chuyến xe cô đã chở nó về nhà!
Cô giáo của con tôi là cô Hồ Thị Mười, giáo viên lớp
4/1 Trường tiểu học Lê Trọng Tấn, phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân,
TP.HCM.
Đỗ Thị Hồng Điệp




0 comments:
Post a Comment