Bạn có nhớ cảm giác lần đầu tiên tắm mưa trong đời? Cùng trở về những cảm xúc ngọc ngào đáng yêu nhất của ngày ấy với cô bé 18 tháng tuổi đùa giỡn hồn nhiên dưới cơn mưa...
Chuyến xe thời thơ ấu
Bến Tre là xứ dừa nên có thể thấy dừa khắp mọi nơi. Người ta trồng dừa quanh nhà, trong sân, ranh đất, sát bờ rào, ngay trước cổng nhà. Nhưng dừa nhiều nhất trong các thớt vườn rộng cả mẫu hoặc lớn hơn nữa, những nhà giàu từ đời ông cha để lại có thể tới 5 - 10 mẫu là chuyện thường.
Nhiều thớt vườn dài rộng mút mắt, mỗi lần đi “thăm vườn” cả buổi mới
giáp hết một thớt. Tất nhiên trong vườn dừa không chỉ có dừa mà chủ vườn
còn trồng xen chuối, mãng cầu xiêm, nhưng nhiều nhất lại là cây cau. Do
đó trên một mương vườn thường xen những gốc cau tại vị trí giữa khoảng
cách của hai cây dừa nằm theo bờ mương.
Hoa dừa khi rụng thật thơm, nhất là sau cơn mưa đêm, nhưng hoa cau
rụng càng thơm hơn nữa. Mùi hoa cau thoảng trong gió sớm mai, sau một
cơn mưa như càng đậm giữa không gian, thơm ngây ngất, nôn nao, không chỉ
với người ở quê mà mùi thơm dân dã, thuần khiết này còn hấp dẫn, quyến
rũ cả người thành phố có dịp về thôn quê. Người ta trồng cau tất nhiên
để bán trái vì hồi xưa có nhiều phụ nữ ăn trầu, hoặc khi có đám cưới nhà
trai nhà gái phải mua cau buồng bởi trầu cau là lễ vật không thể thiếu.
Nhưng cau còn dành riêng cho tụi con nít nông thôn thứ đặc biệt để làm
trò chơi - những chiếc mo cau già. Đó là phần đầu của tàu cau, giúp tàu
cau bám vào thân cây, khi những nhánh lá cau già, khô héo thì tàu cau
rụng xuống.
Hồi bé tôi thường được bà ngoại sai đi lượm tàu cau về cắt phần mo ra
làm quạt, tất nhiên phải lựa tàu cau nào có chiếc mo lớn nhất, bằng
phẳng và đẹp nhất. Chiếc quạt mo dân dã đã đi vào thơ dân gian Thằng bờm
có cái quạt mo, nó không giá trị bằng quạt giấy nhưng lại quạt mát và
bền hơn quạt giấy. Vào những buổi trưa hè thôn quê mà có chiếc quạt mo
cau phe phẩy thì tuyệt. Lũ trẻ con chúng tôi được sai đi lượm mo cau ít
khi đi một mình mà phải rủ bạn theo, đặc biệt thế nào cũng có một đứa
con gái cùng trang lứa cạnh nhà, chung xóm. Thế là tàu cau lại thêm công
dụng khác, trở thành chiếc xe mo cau để con nít trai gái thay phiên
nhau kéo bạn mình loanh quanh trong sân nhà, ngoài ngõ. Trò chơi “kéo mo
cau” đã chen vào kỷ niệm, ghi dấu ấn sâu đậm một quãng đường đời tuổi
ấu thơ trong trẻo, hồn nhiên. Có thể nói hầu hết nam nữ thanh niên lớn
lên ở thôn quê đều gắn với những chuyến xe mo cau tuyệt vời mà sau này
không thể nào quên được.
Một chiếc tàu cau bình dị nhưng chuyên chở cả thiên đường tuổi thơ.
Kỷ niệm thật đẹp, không tiền bạc nào mua được dù bây giờ ta có thể đi
máy bay lên chín tầng mây, nhưng nhớ về khung trời tuổi thơ đã xa thì
rất khó mua vé để được “kéo mo cau” nếu lòng mình không in đậm hình bóng
quê nhà.
Từ Kế Tường (báo Thanh Niên)



0 comments:
Post a Comment