Một thoáng công viên Tôn Trung Sơn
"Trong
suốt suộc đới của chúng ta, cuộc sống có lúc như một dòng sông hợp lại
với một dòng sông khác rồi lại phân ra, tạo nên những cơn sóng tình cảm
nhẹ nhàng mà sâu lắng..." (Dưới chùm hoa Tử Đinh Hương)
Liệu
năm tháng có còn gặp lại nhau và tôi có sống như chàng trí thức trẻ năm
xưa tìm về dưới chùm hoa Tử Đinh Hương sống lại những ngày thàng cũ.
Tôi
yêu "Dưới chùm hoa Tử Đinh Hương" với bối cảnh là công viên Tôn Trung
Sơn, yêu một chuyện tình đẹp như trong giấc mộng dẫu không thành nhưng
vẫn còn mãi những kí ức đẹp về nhau
"Kỷ niệm về người
Cùng ta đi suốt cuộc đời
Về trong kỷ niệm
Nghe ngày tháng ngọt ngào bình yên"
......
Pics: Vietnamguidebook
Chuyến tàu Tô Châu - Đồn Khê dài như tiếng thở của một đêm trường vô tận và mưa cứ rơi rả rích làm quặng thắt lòng tôi. 1 giờ 30 phút sáng, phố đêm Đồn Khê lạnh giá đón một kẻ độc bước hồn vẫn còn gửi tận Hàng Châu . Liệu Bắc Kinh xa xôi đó, người đi có nhớ về chốn cũ?!!! Ở nơi này có hai người xa lạ, tự phương trời nào vốn không định đến với Hoàng Sơn, nhưng có cùng một nỗi nhớ da diết người đi...
Mưa Tô Châu
Giăng mờ lối vắng
Hàng Châu buồn
Nhung nhớ một chiều mưa
Hoàng Sơn đi
Một mình lê bước
Tìm đâu ngày
Tây Hồ sánh bước mưa...
Giăng mờ lối vắng
Hàng Châu buồn
Nhung nhớ một chiều mưa
Hoàng Sơn đi
Một mình lê bước
Tìm đâu ngày
Tây Hồ sánh bước mưa...
Pics: Vietnamguidebook
Trong số những thành phố Trung Quốc mà tôi đã đi qua, Hàng Châu với tôi là một nỗi nhớ.
Con đường từ Tây Hồ dẫn về "4 Eyes hostel" xanh mướt những hàng cây, lưu dấu những chiều mưa bước chân ai đó đi về.
Càng xa Tây Hồ, điểm đến trung tâm của lữ khách nhàn du, thành phố càng trở nên yên tĩnh như một ốc đảo đáng yêu với con đường uốn lượn bên những triền đồi xanh mướt màu lá thông. Lần đầu tiên sau hơn 8 năm tôi bắt gặp lại cảm giác của ngày xưa - ôi cái màu xanh Singapore ngày ấy, hôm nay sống lại giữa nơi này...
Chúng tôi bước trong mưa, thi thoảng mới có một chiếc xe buýt công cộng lướt qua, như thể cả không gian đó chỉ để dành cho hai người. Những bờ cỏ xanh rì, dòng nước mưa trong như suối, cái lạnh vừa đủ để gần nhau hơn...
Và bây giờ tôi sợ một mình trở lại Hàng Châu khi cơn mưa giăng mờ khắp lối, cũng như buổi chiều mưa hôm ấy, tôi một mình nặng bước rời xa.
Cuộc đời với những chuyến xe đi qua, mong ước lắm một ngày tao ngộ. Nhưng nhiều lúc chỉ muốn thả trôi theo một thực tại không tài nào với tới được.
Pics: Vietnamguidebook
Thúc Hà cổ trấn (Lệ Giang)
Mai tôi đi
Em còn vùi đầu trong gối mộng. Trong giấc mơ liệu có kẻ một lần gặp gỡ? Đêm lạnh, tách trà nóng, những người bạn mới gặp rồi lại xa.
Mai tôi đi
Con đường xa vút. Bầu trời lồng lộng, xanh biếc giữa tuyết sơn.
Mai tôi đi
Liễu rũ in bóng nước, khói ban mai ấm áp những mái nhà.
Mai tôi đi
Mang về "dáng hình" nước như hôm nào lòng chảy miết những niềm vui. Ôi những dòng trong, xanh mướt những dãy bờ rêu, uốn cong mềm mại như đàn cá lội.
Mai tôi đi
Nhớ khoảnh khắc đứng giữa bao la những cánh đồng tiểu mạch, mùa chín vàng, trập trùng núi mờ xa
Mai tôi đi
Thúc Hà còn mùa hạ, vài khóm hoa đỏ thắm trước nhà ai.
Kẻ độc hành không mơ những trời hoa?!
Mai tôi đi
Trong gió lạnh đượm hương cao nguyên
Đào, dâu tươi đỏ
Xanh mướt dưa leo
Nhớ tinh nguyên những buổi sớm mai...
Mai tôi đi
Ngỏ cong, đèn vàng
Đêm về có ai một mình chậm bước
Bà cụ chở hồn về giữa phố cổ bình yên...
Mai tôi đi
Bạn gửi một cung đường
Tiểu Lạc Thuỷ - Lugu chờ đón
Tách trà bơ Tạng
Ấm áp giữa đêm buông
Mai tôi đi
Còn lại một nỗi nhớ.
Ôi Thúc Hà!
Em còn vùi đầu trong gối mộng. Trong giấc mơ liệu có kẻ một lần gặp gỡ? Đêm lạnh, tách trà nóng, những người bạn mới gặp rồi lại xa.
Mai tôi đi
Con đường xa vút. Bầu trời lồng lộng, xanh biếc giữa tuyết sơn.
Mai tôi đi
Liễu rũ in bóng nước, khói ban mai ấm áp những mái nhà.
Mai tôi đi
Mang về "dáng hình" nước như hôm nào lòng chảy miết những niềm vui. Ôi những dòng trong, xanh mướt những dãy bờ rêu, uốn cong mềm mại như đàn cá lội.
Mai tôi đi
Nhớ khoảnh khắc đứng giữa bao la những cánh đồng tiểu mạch, mùa chín vàng, trập trùng núi mờ xa
Mai tôi đi
Thúc Hà còn mùa hạ, vài khóm hoa đỏ thắm trước nhà ai.
Kẻ độc hành không mơ những trời hoa?!
Mai tôi đi
Trong gió lạnh đượm hương cao nguyên
Đào, dâu tươi đỏ
Xanh mướt dưa leo
Nhớ tinh nguyên những buổi sớm mai...
Mai tôi đi
Ngỏ cong, đèn vàng
Đêm về có ai một mình chậm bước
Bà cụ chở hồn về giữa phố cổ bình yên...
Mai tôi đi
Bạn gửi một cung đường
Tiểu Lạc Thuỷ - Lugu chờ đón
Tách trà bơ Tạng
Ấm áp giữa đêm buông
Mai tôi đi
Còn lại một nỗi nhớ.
Ôi Thúc Hà!
Pics: Vietnamguidebook
Không đề
Mưa tạnh rồi...
Hạnh phúc cũng tan rồi...
Tình yêu ngày xưa ấy cũng xa rồi...
Nỗi nhớ cũng không còn dài miên man nữa rồi...
...
Tất cả những thứ xứng đáng thuộc về nơi đâu thì cũng đã yên vị ở nơi đó...
Và trái tim yên vị vào cô đơn...
Hẳn thế...
Và chỉ vậy thôi...
Hạnh phúc cũng tan rồi...
Tình yêu ngày xưa ấy cũng xa rồi...
Nỗi nhớ cũng không còn dài miên man nữa rồi...
...
Tất cả những thứ xứng đáng thuộc về nơi đâu thì cũng đã yên vị ở nơi đó...
Và trái tim yên vị vào cô đơn...
Hẳn thế...
Và chỉ vậy thôi...
(Facebook page: Những nốt trầm của cuộc sống)






































0 comments:
Post a Comment